Ren's blog

Ren

Subscribe to RSS feed

Tự nhiên rước vào bản thân 1 nỗi buồn ko có thật, haha

Thi thoảng online, sign in vào nik, log in vào 4rum ngó nghiêng hóng hớt xem có j` mới ko. Hòm mail báo có tin nhắn mới, hí hửng vào xem. Mess của 1 ng`. Thường thì lúc nào cũng mong ng` ta nhắn tin cho mình, cả hum sinh nhật cũng thế, dù trời mưa tầm tã đến mức ko thể tự đj mua 1 chiếc bánh ngọt cho riêng mình, nhưng khi nhìn thấy mess của ng` ta chúc mình sinh nhật vui vẻ, tự nhiên thấy ngọt hơn chocolate sữa (mà mình chả ăn chocolate sữa bao giờ, có nếm thử mấy lần thấy ngọt ko muốn ăn). Ng` ta chúc mình 3 lần, 1 lần trên 4rum (kéo theo mấy đứa thần kinh cũng chúc theo), 1 offline trên Yahoo, 5' sau nhắn tin cho mình. À nói tiếp, ng` ta mess cho mình tất nhiên ko bơ được rồi, quay lại reply. Tự nhiên đớ ng` trong 5s, ng` ta gọi 1 ai đó là V. Bản thân ko là thầy bói nên cũng chưa hiểu nik kia là ai, nhưng qua cách ng` ta nói chuyện, có vẻ như cũng thân thiết lắm. Trong ng` có cảm giác như ghen tị. Thấy hơi buồn buồn. Mặc dù đối với ng` ta mình chưa chắc là j`. Bạn. Uh, chắc là bạn thật. Nhưng mà cũng có nhiều kiểu bạn lắm chứ, đâu phải cứ bạn là thân, cứ bạn là tốt với nhau (thực tế chứng minh có nhiều bạn mất dạy, đá đểu hay bán đứng bạn mình). Chắc mình rơi vào số bạn dưới bình thường, nghĩa là nhìn thấy thì chào nhau, lâu lâu à ơi tí. Chả trách ng` ta được vì ng` ta chẳng làm j`. Có nói thì nói đứa vô duyên là mình đây, tự nhiên tưởng bở có j` j` với ng` ta, để rồi bây giờ sứt mẻ tình cảm với ng` ta 1 tí. Ko lẽ đập đầu xuống bàn tự sát. Hâm. Đang yên đang lành tự dưng phá ra (may mắn kéo lại là ng` ta vô tâm, cười hềnh hệch chọc ngoáy mình suốt ngày chứ có quan tâm mình nghĩ j` đâu). Lan man quá. Nói tiếp vụ mình thần kinh như thế nào. Nghe "Given up" của LP. Có cảm giác hình như lúc buồn thì nghe rock thấy hay hơn hẳn (bình thường ko dỗi ai thì nghe vẫn thấy hay smile ), chỉ khác 1 tí là vặn to volume lên, tiếng bass, tiếng giutar,...gào thét bên tai chắc chui vào đầu penguin đẩy ra những ý nghĩ tùm lum, những dỗi vặt, những vô lý trong suy nghĩ của 1 đứa 17 tuổi 16 ngày. Có lẽ ngày mai, ngày kia, ngày kìa, ngày kía king mình sẽ bình thường với ng` ta, rồi ng` ta cũng toe toét với mình. Còn sáng mai, khi thức dậy, sẽ thấy nỗi buồn hôm qua là vô lý. Thấy mình ngớ ngẩn khi đi ghen tị với 1 ng` ko phải của mình. Nếu tí nữa mưa thì càng tốt, ngồi nhìn mưa, ngửi thứ mùi ngai ngái hay xuất hiện lúc trời mưa_mùi của gạch và đất cho dù ng` ta có í éo bảo rằng cái mùi đấy ghê lắm, ngửi vào chết ng` lol . Tí nữa đứng lên, sẽ cốc vào đầu mình 1 cái hoặc có thể ko vì ko dám đánh mình nhưng vẫn thấy mình ngớ ngẩn, rước vào ng` 1 nỗi buồn ko có thật, 1 sản phẩm hoàn hảo của trí tưởng tượng lúc nào cũng ở trên mây. Tự nhiên ngơ ngẩn vì 1 ng` chưa bao giờ thuộc về mình, trong khi bên cạnh mình lúc nào cũng có ng` yêu thương mình thật lòng. Tự nhiên thấy có lỗi quá
*Entry chỉ có tính giải tỏa, ko mang tí nào văn học*
May 2012
M T W T F S S
April 2012June 2012
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31